Chương 121, trị liệu hàn độc 1. Hắn biết trạng thái hiện nay của Trần Đại Sinh , hôn mê càng lâu càng gay go , cần phải tận lực duy trì trạng thái tỉnh táo. Lý Vân Tiêu khẽ cười nói , – Không phải đã tỉnh rồi sao. Quả nhiên , Trần Đại Sinh chậm rãi mở hai mắt ra , nhìn rõ ràng người trong phòng , nhất thời cười khổ nói , – Lại ngất đi một lần , số may tỉnh rồi , chỉ là không biết lần sau có vận may tốt như vậy hay không. Lý Vân Tiêu nói , – Ngươi thử đứng lên xem một chút. Trần Đại Sinh như nhìn người ngốc nhìn hắn , con ngươi lồi ra nói , – Đứng lên. Ta đã năm năm không có. Đột nhiên tiếng nói của hắn ngừng lại , trên mặt lộ ra một loại thần sắc cổ quái , trong mắt tràn đầy vẻ khiếp sợ. – Ta , hai chân của ta có tri giác. Hắn kích động nói , – Tiểu tử , sao ngươi làm được. Lý Vân Tiêu cười nói , – Kỳ thực rất đơn giản , bên trong cơ thể ngươi chính là âm khí cực hàn , Tôn Chính Tông kia luyện chế Dung Dung Đan cực dương cho ngươi bổ dưỡng , chỉ có thể trị phần ngọn. Phương pháp trừ tận gốc không chỉ phải trung hoà Hàn Băng , còn phải giải trừ hàn độc. Huyền Hỏa Đan của ta chính là có thể trừ hàn độc , chỉ có điều mới cấp hai , cấp bậc không đủ. Vì lẽ đó còn cần chí dương chân khí phụ trợ chữa thương. Thời điểm hắn giải thích , Trần Đại Sinh đã dùng hai tay chống lấy vại nước , từ bên trong đứng lên , đồng thời chậm rãi thả hai tay ra. Lý Thuần Dương chỉ lo hắn ngã , vội vàng đi tới nâng , lại bị Trần Đại Sinh ôm chặt lấy , cả người kích động run rẩy , mừng đến phát khóc nói , – Đại ca , nhiều năm như vậy , ta rốt cục , rốt cục có thể một lần nữa đứng lên. – Huynh đệ tốt , huynh đệ tốt. Lý Thuần Dương cũng kích động không thôi , ôm chặt lấy Trần Đại Sinh. Năm năm đau khổ , thời điểm Trần Đại Sinh chịu đủ dằn vặt , Lý Thuần Dương không phải cũng bị dày vò sao. Trần Đại Sinh lau nước mắt , vui vẻ nói , – Đại ca , ngươi thật là có một đứa cháu ngoan a. Quá để ta ước ao. Lý Thuần Dương cười khổ nói , – Tiểu tử này , tiểu tử này. Hắn phát hiện mình cũng không biết nên nói cái gì , mới có thể hình dung người cháu này , đột nhiên thở dài nói , – Ai , nếu sớm một chút đem sự tình của ngươi nói cho hắn , ngươi sẽ không cần chịu nhiều đau khổ như vậy. Trần Đại Sinh cười to nói , – Bây giờ ta có thể đứng lên , đã rất vui vẻ , lại không đòi hỏi gì khác. Lý Vân Tiêu cười nói , – Trần lão gia tử , qua mấy ngày nữa còn phải thống lĩnh đại quân đông chinh , không nên sa sút như vậy. – Thống lĩnh đại quân đông chinh. Trần Đại Sinh sững sờ , lập tức cười to lên. – Ha ha , tiểu tử ngươi cũng thật biết nói đùa. Hắn chỉ vào đầu nói , – Năm đó cả đời chinh chiến , sau này chỉ có thể ở đây hồi ức rồi. Lý Vân Tiêu mỉm cười nói , – Nếu không chúng ta đánh cuộc. Trần Đại Sinh sững sờ , nhìn Lý Thuần Dương đồng dạng mỉm cười , ngạc nhiên nói , – Đại ca , hắn nói sẽ không phải là thật chứ. Lý Thuần Dương vỗ vỗ vai của Trần Đại Sinh , thở dài nói , – Huynh đệ , lần này thương thế của ngươi còn chưa khỏi , lại phải nhờ ngươi xuất chinh. Con mắt của Trần Đại Sinh trợn trừng , đột nhiên cất tiếng cười to lên. – Ha ha , không nghĩ tới Trần Đại Sinh ta còn có thời điểm thiết giáp chiến y. Đại ca có lệnh , cứ phân phó là được , không ai dám không theo. Lý Thuần Dương gật đầu một cái nói , – Chuyện này đợi lát nữa bàn bạc kỹ càng lại nói. Hắn quay đầu nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu , trong mắt thả ra ánh sáng , thật giống như nhìn chằm chằm một kho báu , Khà khà cười vài tiếng. Lý Vân Tiêu bị hắn nhìn mà có chút sợ hãi , cảnh giác nói , – Làm gì. Nhìn cái gì. Lý Thuần Dương vui mừng nói , – Tiểu tử ngươi quả nhiên là cấp hai Luyện thuật sư , lần này ta là thật tin tưởng. Hắn đột nhiên giọng nói xoay chuyển , lộ ra vẻ tham lam , híp mắt cười nói , – Cấp hai Luyện thuật sư , trên người khẳng định có không ít thứ tốt a. Sau khi Kế Mông kia uống đan dược , có thể trong nháy mắt đột phá đến Vũ Quân , ban đầu ta thực là bị ngươi dao động , bây giờ suy nghĩ một chút , hẳn là chính ngươi làm ra đúng không. Lúc trước ngươi cho Kế Mông kia Thiên Điểu Đan là thứ gì. Ta là gia gia của ngươi , đãi ngộ cũng không thể thấp hơn Kế Mông a. Hóa ra là doạ dẫm vơ vét. Lý Vân Tiêu cười khổ nói , – Ta nào có vật gì tốt. Sắc mặt Lý Thuần Dương nhất thời chìm xuống , cáu giận nói , – Không có thứ tốt. Phủ khố của Lý gia đi đâu rồi. Ngươi cho ta một câu trả lời. Hắn tức giận đến dựng râu trừng mắt mắng , – Trời ạ. Lý gia chúng ta tích lũy hơn trăm năm , lại bị ngươi chuyển hết. Chuyển không cũng thôi , thậm chí ngay cả phủ khố cũng không còn , trời ạ , nếu không phải là ta tận mắt nhìn thấy , căn bản là sẽ không tin tưởng. Lẽ nào ngươi ngay cả sơn động cũng không tha. – Chuyện này. Trên trán Lý Vân Tiêu bốc lên từng tia từng tia mồ hôi lạnh , sự tình Giới Thần Bi hắn không có ý định cùng bất luận kẻ nào nói , nhìn ánh mắt ăn thịt người của Lý Thuần Dương , mới từ trên người lấy ra một bình đan dược , đưa tới nói , – Này chính là Thiên Điểu Đan , là một loại đan dược thông qua độc tính kích thích tiềm năng thân thể , sau khi ăn vào , thân thể sẽ rất không khỏe , nhưng chỉ cần dược lực biến mất liền không có vấn đề , hơn nữa sẽ không lưu lại bất kỳ tác dụng phụ. Tác dụng của Thiên Điểu Đan đối với hắn càng ngày càng yếu , vì lẽ đó giữ lại cũng không có tác dụng , nên hào phóng lấy ra. – Đan dược không có tác dụng phụ kích phát tiềm năng. Lý Thuần Dương đại hỉ cầm tới , một phát bỏ vào trong túi , tiếp tục híp mắt nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu. – Mịa nó. Sẽ không phải còn muốn bóc lột ta chứ. Ngươi là trưởng bối , nên cho vãn bối đồ vật mới phải. – Phủ khố đi đâu rồi. Sơn động đi đâu rồi. – Đây là một bình Vũ Lâm Đan , có thể thanh thần tỉnh não , lúc tu luyện tĩnh thủ tâm thần , có thể loại bỏ tất cả tạp niệm tâm ma. – Cái gì. Có thể loại bỏ tâm ma. Lý Thuần Dương vội vàng đoạt tới , gỡ nắp bình xuống , ở trên mũi nghe một hồi , không thể tin tưởng cất vào trong ngực. Trong tu luyện , sợ nhất chính là tâm ma quấy nhiễu , nếu không cách nào bài trừ tạp niệm , tĩnh thủ bản tâm , như vậy tu luyện trái lại có hại vô ích , chớ đừng nói tăng cao tu vi. Loại đan dược này ở trên thị trường xưa nay đều là có tiền cũng không thể mua được , căn bản sẽ không có người lấy ra bán. Sau khi Lý Thuần Dương bóc lột hai bình đan dược , cũng theo đó dừng lại , dù sao Lý Vân Tiêu là cháu ruột của hắn , không thể một lần làm tuyệt , sau này còn có rất nhiều cơ hội. Lý Vân Tiêu nhìn hắn giống như xem lợn béo nhìn mình , không khỏi run cầm cập mấy lần. Lý Thuần Dương đột nhiên khà khà nở nụ cười nói , – Khách nhân đều đến đủ , chúng ta đi ra ngoài đi. Toàn bộ Lý phủ đều ở dưới thần niệm của hắn bao trùm , phát sinh mỗi một chuyện đều chạy không thoát con mắt của hắn. Bốn người Tiêu Khinh Vương , Lạc Vân Thường , Cổ Vinh cùng Kế Mông , đã bị Lý Bạch Phong sắp xếp ở phòng nghị sự , các loại chè thơm điểm tâm dồn dập đưa tới.
