Chương 155, suy đoán kinh người 1. – Tất cả sự vụ của Phổ Dương Thành , tạm thời do ngươi tới quản đi. Lý Vân Tiêu nhàn nhạt nhìn Ban Binh Bạch một chút , liền biến mất ở trước cửa. Sắc mặt Ban Binh Bạch trắng bệch , không dám thở mạnh một hồi. Bên ngoài có mấy đạo khí tức đủ khiến hắn hoảng sợ run rẩy , hắn lẳng lặng đứng ngây ra ở trong phủ thành chủ , ngay cả nhúc nhích một hồi cũng không dám , chỉ nghe bên ngoài có âm thanh đại quân qua thành , chỉnh tề như một , mặt đất rung động. Hành quân hơn một canh giờ , mới nghe được âm thanh đi xa , lúc này Ban Binh Bạch tầng tầng thở phào nhẹ nhõm , ánh mắt nhìn ba cái đầu trên mặt đất , sắc mặt âm tình bất định. Mấy người Trần Đại Sinh có quá nhiều vấn đề muốn hỏi Lý Vân Tiêu , như liên quan tới Sát Thần Nhất Chỉ , liên quan tới Đại Phong Vân Chưởng. Nhưng Kế Mông cùng Cổ Vinh lại một mặt nghiêm nghị bảo vệ ở bên ngoài chiến xa , bất luận người nào cũng không thể vào quấy rầy. – Chư vị , các ngươi thấy thế nào. Trong đại trướng chủ soái của Trần Đại Sinh , mấy người ngồi lại thảo luận. Mỗi một người đều là tinh thần bất định , Trần Đại Sinh đánh vỡ yên tĩnh , hỏi trước. – Quá khuếch đại , tiểu tử này còn có phải là người hay không. Trần Lâm là cái thứ nhất kêu lên , trong mắt hiện ra vẻ kinh hãi nói , – Sát khí thai nghén ở trên người hai ngàn học sinh quân , ta tòng quân chém giết mấy chục năm , chỉ ở trên người một ít thị huyết cuồng nhân mới thấy , hơn nữa độ nồng nặc lại kém xa , hai ngàn người này quả thực chính là sát thần a. Ánh mắt của Trần Đại Sinh ở trên người mấy người đảo qua , mỗi người đều rơi vào trầm tư , từng cái từng cái nghi hoặc không ngớt. Chỉ có Lạc Vân Thường ánh mắt hơi chút dại ra , trên mặt hờ hững điềm tĩnh. Trên mặt Trần Đại Sinh cũng có chút nghiêm nghị lên , ánh mắt của hắn tựa hồ hơi bất định , mang theo hồi ức trầm giọng nói , – Có một truyền thuyết xa xưa , ở trên chiến trường giết chóc quá mức khốc liệt , sẽ xúc động Sát Thần lâm thế. Tương truyền Sát Thần này cả người hắc khí quanh quẩn , vảy giáp khắp người , không cách nào nhìn thẳng. Hàn Thiên Phương nói , – Đại soái , thật có thần linh sao. Người còn lại cũng dồn dập chuyển ánh mắt qua , muốn nghe đến tột cùng. Trên đại lục này , đăng phong tạo cực , bễ nghễ thiên hạ , từ trước đến giờ chỉ có những Cửu thiên Vũ Đế kia. Còn thần linh , thì có nghe nói , nhưng đại thể đều là truyền thuyết. Ánh mắt của Trần Đại Sinh thâm thúy , giải thích , – Chuyện Thần linh quá mức mờ ảo , cái gọi là Sát Thần lâm thế , kỳ thực chính là chỉ loại sát khí màu đen kia. Ở trên chiến trường , còn có một cái tên rất cổ xưa , gọi là La Ma Diễn Na , ngụ ý là tất cả sức mạnh của sát lục. – La Ma Diễn Na. Mấy người đều tự lẩm bẩm lên. Trần Đại Sinh xa xôi than thở , – Võ đạo vô cùng vô tận , phàm nhân chúng ta làm sao có thể hiểu hết. Loại sát khí này kỳ thực cũng là một loại sức mạnh , nghe đồn có cao thủ chuyên tập đạo này , thời điểm nghênh địch , sát ý dạt dào , không chỉ khiến thực lực mình tăng nhiều , đồng thời cũng có thể suy yếu khí thế của đối thủ. Sắc mặt Hàn Thiên Phương quái lạ lên , cau mày nói , – Loại phương pháp tu luyện này vô cùng hiếm thấy , Vân Tiêu là làm sao học được. Hơn nữa bí pháp như vậy , tuyệt đối là bảo vật vô giá , hắn dĩ nhiên truyền cho hơn hai ngàn người. Lần công khai này , tuy rằng tăng lên thực lực quân đội , nhưng cũng hết sức đáng tiếc. Mỗi một loại phương pháp tu luyện hoàn toàn là trân bảo , không có võ giả sẽ ngốc đến tùy tiện truyền thụ cho người , đều là mèo khen mèo dài đuôi , lưu cho người mình. Sát Khí Quyết vừa nhìn chính là phương pháp tu luyện rất cao minh , Hàn Thiên Phương tự nhiên có chút đau lòng. Trong mắt Tiêu Khinh Vương tinh mang điểm điểm , vô cùng khẳng định nói , – Phía sau Lý Vân Tiêu này nhất định có cao nhân chỉ điểm. Không nói La Ma Diễn Na , hắn năm nay mới mười lăm tuổi , đã là Thuật Luyện Sư cấp hai , bát tinh Võ sĩ , sức chiến đấu chân thực càng có thể so với Đại vũ sư. Nếu nói hắn không có sư phụ , đánh chết ta cũng không tin. – Không sai. Trong mắt Trần Đại Sinh sáng ngời , tựa hồ tất cả những thứ này đều giải quyết dễ dàng. – Chỉ là không biết cao nhân phía sau hắn là tồn tại cỡ nào , có thể bồi dưỡng được đệ tử xuất sắc như vậy , tuyệt không phải nhân vật đơn giản. – Khà khà , con đường võ đạo , Vũ Quân ngay cả cửa cũng chưa đi vào. Tiêu Khinh Vương nhớ tới câu nói này , một loại tâm ý hiu quạnh tự nhiên sinh ra , ngưng tiếng nói , – Tu vi người này tất nhiên trên xa chúng ta. Trần Đại Sinh cả kinh nói , – Chẳng lẽ là Lục Hợp cảnh Vũ Tông cường giả. Tiêu Khinh Vương lặng lẽ không nói , đột nhiên quay đầu nhìn về phía Lạc Vân Thường , khẽ cười nói , – Vân Thường cũng có suy đoán a. Nếu ta không nhìn lầm , võ kỹ mà Lý Vân Tiêu đánh giết Quảng Nguyên Giáp , chính là Đại Phong Vân Chưởng của Phá Quân Vũ Đế Cổ Phi Dương. Lạc Vân Thường tâm thần chấn động , tuy rằng nàng đã sớm rõ Lý Vân Tiêu biết Đại Phong Vân Chưởng , nhưng chính mắt nhìn thấy lại là một chuyện khác. Huống hồ mười lăm năm trước , nàng tận mắt nhìn thấy bóng người tuyệt thế kia từ trên trời giáng xuống , hai người càng là giống nhau như vậy. Tiếng lòng của nàng kích thích , khó mà bình tĩnh. Tiêu Khinh Vương cười ngâm nói , – Tương truyền Cổ Phi Dương tổng cộng thu năm tên đệ tử , đại đệ tử Hoa Thiên Thụ ở mấy năm trước lên cấp Vũ Đế , sống ở Lam Tuyết Thánh Thành. – Nhị đệ tử Mạc Tiểu Xuyên , chính là người của Hắc Thiết Thành Mạc gia , mười mấy năm qua ở trên đại lục không có tin tức. – Tam đệ tử Quân Như Vân , nghe nói là Phò mã của Cổ Vũ Đế Quốc , một trong tam đại siêu cấp đế quốc. – Tứ đệ tử Hác Liên Thiếu Hoàng , ở Dong Binh thành cùng Sí Hỏa dong binh đoàn đoàn trưởng tranh cướp vị trí dong binh chi vương , vẫn không có kết quả. – Ngũ đệ tử Dương Địch , là mọi người quen thuộc nhất. Những năm gần đây , trực tiếp từ Thuật Luyện Sư cấp ba vọt tới Vương cấp Thuật Luyện Sư cấp năm , ở Hỏa Ô đế quốc có thể nói là thiên tử. Trong đó có một chuyện , chư vị đang ngồi đây đều biết , Thiên Thủy quốc mất đi cơ hội tốt nhất trở thành đế quốc , vĩnh viễn cũng sẽ không có cơ hội. Bây giờ Dương Địch đã sắp bước vào cấp bảy Hoàng cấp Thuật Luyện Sư , cũng không biết thật hay giả , nếu là thật , sợ rằng đã đi tới Hóa Thần Hải. Trần Đại Sinh lộ ra một tia say mê , than thở , – Những tên này , mỗi một người đều là tồn tại như sấm bên tai , uy chấn một phương. Ngay cả Dương Địch đại nhân thực lực kém cỏi nhất , cũng đã thoát khỏi thế tục ràng buộc , bay lượn ở trên Cửu Tiêu. Sau khi Trần Lâm nghe xong , cẩn thận phân tích nói , – Dương Địch đại nhân là tuyệt đối không thể , lại không nói hắn có tu vi võ đạo Lục Hợp cảnh hay không. Năm đó việc của Mạc Huyên Nhi , hắn đã thề đời này sẽ không bao giờ bước vào Thiên Thủy quốc một bước. Ngón trỏ của Hàn Thiên Phương đánh mặt bàn , ngưng tiếng nói , – Dong Binh thành ở Khinh Ca sơn mạch , chính là một trong những địa phương phức tạp nhất trên đại lục , ở đó thế cuộc thay đổi trong nháy mắt , Hác Liên Thiếu Hoàng không thể thoát thân đi tới Thiên Thủy quốc làm sư phụ của Vân Tiêu.
