Chương 178, thời khắc trọng yếu. Nhưng lần này kiến Nghênh quân đài , lại cố ý làm cao hơn hai lầu , so với hoàng cung còn cao hơn mười mét , phóng tầm mắt nhìn tới , toàn bộ giang sơn Thiên Thủy quốc đều thu vào đáy mắt , rất thích ý. Hắn cười lạnh , đi thẳng tới bảo tọa Cửu Long chuẩn bị cho Tần Chính , ngay ở trước mặt hết thảy quần thần ngồi xuống , lãnh đạm nói , – Phụ vương thân thể không khỏe , hôm nay liền do ta đến đại diện Thiên Tử làm việc. – Nguyệt điện hạ vạn tuế. Từ đại nhân vội vàng đi tới trước mặt , hai đầu gối quỳ xuống , hô to lên. Lần này quần thần đều là hai mặt nhìn nhau , dám can đảm hô to như vậy , hiển nhiên là tội lớn mưu phản. Nhưng giờ khắc này ai cũng không phải người ngu , biết thời khắc mấu chốt đã đến , dồn dập quỳ theo , đồng thời hô to , nhất thời thanh uy từng trận , ở trên bầu trời thủ đô truyền ra. – Nguyệt điện hạ vạn tuế. – Nguyệt điện hạ vạn tuế. Bên trong thủ đô , những đại thần chưa đi ra ngoài kia đều biến sắc , trong hai mắt lộ ra vẻ sầu lo. Ngay cả bách tính bình thường đi trên đường , sau khi nghe được cũng kinh hãi không ngớt , tựa hồ ý thức được sẽ có đại sự phát sinh. Người buôn bán nhỏ cũng dồn dập thu nạp chuyện làm ăn , đóng cửa tiệm , từng cái từng cái đóng cửa ở nhà không dám ra. Long Khánh đứng ở trên cửa thành , nhìn Nghênh quân đài cao vót phía xa , thở dài một tiếng , xoay người phân phó nói , – Bắt đầu từ bây giờ , toàn thành giới nghiêm , tiến vào quản chế cấp một , bất luận người nào cũng không được mang binh khí đi trên đường phố , không được tụ chúng gây sự , nếu như có vi phạm , tiền trảm hậu tấu. Lam Hoằng ở trong tiểu viện của mình pha ấm trà , chậm rãi thưởng thức , nhìn lên bầu trời , tự lẩm bẩm , – Rốt cục bắt đầu rồi sao. Giờ khắc này Lý Thuần Dương cũng đứng trên Nghênh quân đài , hắn nhìn một đám triều thần nịnh hót đứng thành hàng , cảm thấy nội tâm như ăn con ruồi , cau mày nói , – Nguyệt vương tử điện hạ , như vậy không hay lắm a. Tần Nguyệt hơi sững sờ , lập tức vươn tay ra , ngừng lại mọi người hô to , dịu dàng cười nói , – Được rồi , đừng hô nữa. Chư vị ái khanh xin đứng lên. Hắn quay đầu nói , – Từ đại nhân , đem danh sách quan chức lần này không tới Nghênh quân đài toàn bộ ghi chép xuống cho ta. – Vâng. Từ đại nhân vội vàng đáp , trong lòng nhất thời mở cờ trong bụng. Việc trọng yếu như vậy giao cho mình làm , hiển nhiên đã coi mình là tâm phúc , nhất thời đắc ý lui xuống. Đại thần còn lại trong lòng đều tầng tầng thở phào nhẹ nhõm , âm thầm vui mừng , đồng thời cũng vì những đại thần sắp xui xẻo kia cười gằn không ngớt. Trong đầu âm thầm tính toán mấy vị trí trống không , mình có thể trèo lên hoặc là sắp xếp một ít con cháu tiến vào. – Tĩnh quốc công , ngươi nhìn bọn họ còn bao lâu sẽ tới. Tần Nguyệt ức chế không được nội tâm vui sướng , cười hỏi. Lý Thuần Dương mở ra thần thức , hai mắt híp lại nói , – Đại khái còn nửa nén hương thời gian. – Được. Ta sẽ chờ ở đây , đợi thời khắc lịch sử kia tới. Hai tay Tần Nguyệt xoa cùng nhau , tâm tình khó có thể bình tĩnh. Đột nhiên dưới Nghênh quân đài truyền đến một thanh âm lạnh như băng , châm chọc nói , – Là thời khắc lịch sử gì , để đệ đệ ngươi kích động như hầu tử vậy. Mọi người dồn dập nhìn xuống dưới , chỉ thấy Tần Dương đỡ Tần Chính , đang lạnh lùng theo dõi hắn. Một tên thái giám cao giọng thét to , – Bệ hạ giá lâm , còn không xuống đài nghênh tiếp. Tất cả mọi người đều căng thẳng , ánh mắt đều nhìn chằm chằm Tần Nguyệt , vì hắn như Thiên Lôi sai đâu đánh đó. Tần Nguyệt cười lạnh , cao giọng nói , – Phụ vương giá lâm , không có từ xa tiếp đón. Bất quá Nghênh quân đài này thiết kế quá cao , đi xuống rất bất tiện. Vẫn là để cho đại ca nâng phụ vương cẩn thận đến thì hơn. Sắc mặt Tần Chính tái xanh , ánh mắt giống như rắn độc nhìn chằm chằm Tần Nguyệt , run rẩy nói , – Hay , hay , không thiệt thòi là con trai ngoan của ta. Hắn ở dưới sự nâng đỡ của Tần Dương , chậm rãi đi lên đài , toàn trường hoàn toàn yên tĩnh , không có bất kỳ thanh âm gì , đều đang yên lặng nhìn kỹ thời khắc lịch sử này. Không ít đại thần trong lòng đều tràn lên một loại cảm giác hoàng hôn , nhất triều Thiên Tử nhất triều thần , một đời người mới thay người cũ. Lý Thuần Dương cũng hơi thở dài một tiếng , cảm thấy mình thật sự già rồi. Nhớ lại năm đó cùng Tần Chính quân thần ở chung hòa thuận , trong lòng một mảnh thương cảm. Rất nhanh , đám người Tần Chính đi tới Nghênh quân đài. Tần Dương lạnh lùng nói , – Phụ vương đã tới , các ngươi còn không cúi chào. Tần Nguyệt , vị trí của phụ vương , ngươi cũng nên nhường lại chứ. Tần Nguyệt lạnh rên một tiếng , cực không tình nguyện từ trên long y đứng lên , thân thể cứng ngắc lạy xuống. – Nhi thần tham kiến phụ vương. Hắn vừa động , nhất thời văn võ bá quan dồn dập quỳ lạy xuống. Chỉ có Lý Thuần Dương đứng thẳng bất động , như pho tượng đứng ở đó. Hắn đã là Vũ Vương cảnh giới , có thể không quỳ lạy. Tần Chính dùng ánh mắt vẩn đục nhìn Lý Thuần Dương một chút , hai mắt hoa râm tựa hồ lướt qua rất nhiều cô đơn , lúc này mới ở dưới mấy người nâng đỡ , cẩn thận từng li từng tí một ngồi trên long ỷ. Tần Như Tuyết cũng yên lặng đi ở sau lưng Tần Chính , ngày hôm nay tình huống đặc biệt nàng cũng rõ ràng trong lòng , ở nhà đế vương , sớm muộn sẽ diễn tình cảnh này. Ngày hôm nay nàng đi theo , chỉ là muốn gặp Lý Vân Tiêu mà thôi. Hơn nữa trong lòng bất luận làm sao , trước sau cũng không đành lòng nhìn phụ thân già nua bị người con trai của mình nhục nhã. – Đứng lên đi. Tần Chính nhàn nhạt quay về văn võ bá quan nói. – Các ngươi đều rất tốt. Cũng không ai biết lời nói của hắn là ý gì , nhưng cô đơn cùng bất đắc dĩ trong đó là lộ rõ trên mặt , khiến người ta không nhịn được thổn thức. Một đời quốc vương đã từng hùng tâm tráng chí , bây giờ cũng đến thời điểm già lọm khọm. Rốt cục , sau khi quốc vương ngồi vào chỗ của mình không lâu , trên bầu trời trong xanh bắt đầu bay tới một đám mây đen. Mặt đất như có tần suất khẽ run lên , xa xa phía trên đường chân trời , hiện ra bóng người lít nha lít nhít. Một cây đại kỳ bắt đầu dựng lên , đón gió lay động. Tần Chính dại ra ngồi ở trên long y , tựa hồ buồn ngủ. Tần Nguyệt hơi nhướng mày , tiến lên tấu nói , – Phụ vương , có thể bắt đầu rồi. Lúc này Tần Chính mới hơi phục hồi tinh thần lại , nhẹ giọng nói , – Bắt đầu đi. Tiếng nói của hắn hết sức vô lực , sau khi nói xong lại bắt đầu rơi vào loại trạng thái mê man kia. Tần Nguyệt nhìn con ngươi vẩn đục của hắn , có không ít điểm nhỏ màu xanh lục , nội tâm cười lạnh , đồng thời châm chọc nhìn Tần Dương một chút , lúc này mới đi tới trước Nghênh quân đài , lớn tiếng nói , – Nghênh tiếp bắt đầu. Nhất thời , dưới Nghênh quân đài có hai đội kỵ binh mặc trang phục màu đỏ bắt đầu thổi Hào Giác , chậm rãi hướng về hai bên tản ra. Mấy xe ngựa có đặt trống trận cũng từ trung gian đẩy ra , hai tên lực sĩ bắp thịt loang lổ đứng trên chiến xa , ra sức đánh đại cổ , thanh uy rung trời. Đám người Trần Đại Sinh từng cái từng cái cưỡi ở trên chiến mã , sắc mặt cực kỳ nghiêm nghị. Mọi người đã cùng Tần Nguyệt liên hệ tin tức , ngày hôm nay sẽ là một ngày ghi vào lịch sử của Thiên Thủy quốc.
