Chương 21, tiểu phong lâm 1. Lam Phi tức giận nói , – Còn phải chờ bảy ngày. Ta vừa nghĩ tới ngày đó chịu sỉ nhục , liền hận không thể lập tức lột da hắn. Đúng rồi , nhất định phải đánh nổ trứng của hắn. – Hừ , điểm ấy thất bại cũng không nhịn được , còn hi vọng ngươi làm đại sự gì. Ta thật thay muội tử kia của ta gấp , ngươi cùng Lam Huyền so sánh , chênh lệch thực sự quá lớn. Vương Phong ánh mắt lạnh lùng nói. Sắc mặt Lam Phi tái xanh , móng tay trực tiếp chụp vào trong thịt , cắn răng nghiến lợi nói , – Được rồi , liền nghe cậu , để hắn nhảy nhót bảy ngày. Có điều , trong bảy ngày này hắn cũng đừng nghĩ dễ chịu , ta tự có biện pháp để hắn thân bại danh liệt , đến thời điểm vẫn cần cậu phối hợp một chút. Trong mắt Vương Phong loé ra một tia nghi hoặc. – Ngươi có biện pháp gì tốt. Trên mặt Lam Phi lộ ra một ý cười thâm độc , ở bên tai Vương Phong nói nhỏ mấy câu. Vương Phong sững sờ , lập tức cười to. – Được. Cứ việc đi làm , nếu thành công , liền không cần chờ bảy ngày. Không hổ là nhi tử của muội muội ta , lúc trước là cậu xem nhẹ ngươi. – Hả. Người nào lén lén lút lút. Lý Vân Tiêu đang ở trong ký túc xá tu luyện Đại Diễn Thần Quyết đột nhiên hơi nhướng mày , thần thức của hắn không phải người bình thường có thể so sánh , lập tức nhận ra được ngoài túc xá của hắn có hai người cẩn thận từng li từng tí ẩn núp. Hiện tại đã là đêm tối , chẳng lẽ là tiểu thâu. Trong học viện thường thường có học viên gia đình phú quý bị ăn cắp , ngược lại cũng không phải sự tình mới mẻ gì , đặc biệt loại con em quyền quý có ký túc xá độc lập , càng là đối tượng mà tiểu thâu nhìn chằm chằm. Lý Vân Tiêu trực tiếp đi ra ngoài , đẩy cửa ra , đột nhiên một phong thư tín hồng nhạt rớt xuống. – Vân Tiêu thân khải. Mặt trên bút họa tú lệ viết bốn chữ lớn , còn có mùi thơm nhàn nhạt truyền đến. Lý Vân Tiêu hơi nhướng mày , xé phong thơ ra nhìn , dĩ nhiên là một phong thư tình. Mặt trên chỉ có bốn câu thơ , – Nguyệt trên đầu cành liễu , người ước sau phong lâm. Tối nay lúc trăng tròn , nguyện cùng quân thề ước. Kí tên là , La Lan Đóa. Tiểu Phong Lâm chính là một Thánh Địa hẹn hò trong học viện , vị trí để bao nhiêu nam nữ si tình triền miên. Hai mắt Lý Vân Tiêu híp lại , trong đầu lướt qua cái bóng kiêu ngạo kia , khẽ mỉm cười , thân ảnh lóe lên , liền hướng về Tiểu Phong Lâm bay đi. Lý Vân Tiêu vừa đi , một lát sau liền có hai bóng người xuất hiện ở trước ký túc xá của hắn , một người trong đó nhẹ nhàng lấy ra một chiếc chìa khóa , mấy lần thử mở , liền mở cửa ra. Hai người lẻn đi vào , mấy phút sau liền trực tiếp đi ra , cẩn thận khoá cửa lại. Trong tay không hề có thứ gì , nhìn dáng dấp không giống như là tiểu thâu. – Khà khà , đồ vật đều thả xong chưa. Lần này để phế vật kia chịu không nổi. Báo mối thù lần trước. – Hừm , Phi thiếu thật là túc trí đa mưu , loại mưu kế này cũng có thể nghĩ ra được , hiện tại tiểu tử kia sợ là t ng trùng lên não , ý dâm ở trong hẹn hò. – Hừ , cũng không tiểu ra soi mình một chút , La Lan Đóa cực kỳ kiêu ngạo , làm sao có khả năng coi trọng tên rác rưởi này. – Đừng nói nữa , đi nhanh lên đi. Đêm nay chờ xem kịch vui. Hai người như một làn khói lặng lẽ rời đi , bóng người của Lý Vân Tiêu trong nháy mắt xuất hiện tại cửa. Hai người kia chính là hai người lần trước theo Lam Phi đồng thời đến , hắn một chút liền nhận ra được , lén lút lẻn vào ký túc xá của mình , cũng không biết vì chuyện gì. Lý Vân Tiêu cười lạnh , đẩy cửa phòng của mình ra , rất nhanh ở dưới ổ chăn trong phòng ngủ , phát hiện một chút đồ vật khiến cho người cười khổ không ngừng. Lượng lớn nội y cùng quần lót nữ tử , đủ mọi màu sắc , mùi thơm nức mũi , toàn bộ nhét ở trong chăn của hắn. – Lam Phi ngươi cũng thật ti tiện. Lý Vân Tiêu nhìn những đồ vật này , tự nhiên trong nháy mắt liền rõ ràng âm mưu của Lam Phi , lạnh lùng nói , – Nếu muốn chơi âm , vậy ca liền chơi với ngươi một hồi. Trong con ngươi của hắn lấp loé tinh mang , rất nhanh liền biến mất khỏi phòng. Sau nửa canh giờ , liền thấy bóng người của Lý Vân Tiêu hướng về Tiểu Phong Lâm chạy như bay. Tiểu Phong Lâm diện tích hơn trăm mẫu , là một nơi phong cảnh tuyệt hảo của Già Lam học viện. Ban ngày có không ít học viên tới tu luyện , buổi tối thì thành Thánh Địa mây mưa , đặc biệt là mùa mây đen gió lớn , khí trời mát mẻ này. Không phải tất cả mọi người đều ở trong ký túc xá độc lập , tuyệt đại đa số học viên đều là bốn người , thậm chí tám người một gian ký túc xá , vì lẽ đó Tiểu Phong Lâm thành Thánh Địa trong lòng bọn họ. Lý Vân Tiêu vừa bước vào trong đó , thần thức bao trùm , liền phát hiện hơn ba mươi đôi nam nữ rầm rì , có chút làm ra động tác lớn thực sự không nhịn được , truyền đến các loại thanh âm tiêu hồn. – A , cứu mạng , cứu mạng. Một tiếng nhẹ kêu truyền đến , thanh âm không lớn , nhưng vừa vặn truyền vào trong tai Lý Vân Tiêu , dưới nguyệt quang , một nữ tử thanh xuân lụa mỏng che kín thân thể từ trong rừng chạy ra , trên mặt đều là vẻ sợ hãi. Quần áo đã bị xé rách , lộ ra da thịt trắng nõn , dưới ánh trăng chiếu rọi có vẻ càng cảm động , thêm vào nữ tử dung nhan xinh đẹp tuyệt trần , khiến lòng người sinh trìu mến. – Đứng lại cho ta. Ngươi cái kỹ nữ này , lão tử coi trọng ngươi là phúc phận của ngươi. Phía sau một tên công tử thân mang quần áo hoa lệ , mặt đầy tức giận cùng vẻ dữ tợn vọt ra , một tay hướng trên người nữ tử kia chộp tới. – Học trưởng cứu ta. Cô gái kia vừa thấy Lý Vân Tiêu , nhất thời phảng phất như nhìn thấy cứu tinh , trên mặt đều là vẻ đại hỉ , vội vàng chạy lên , muốn hướng về bên cạnh hắn tới gần. Vèo. Một thanh kiếm xẹt qua trời cao , đứng thẳng ở trong tay Lý Vân Tiêu , mũi kiếm nhắm thẳng vào yết hầu cô gái kia , thanh âm lạnh như băng từ trong miệng Lý Vân Tiêu truyền ra. – Không muốn chết liền đứng lại. Cô gái kia sững sờ , hiển nhiên là ra ngoài dự đoán , nhưng rất nhanh liền lo lắng nói , – Học trưởng cứu ta , có người muốn , muốn , muốn bất lịch sự với ta. Nước mắt như trân châu từ trên gương mặt nữ tử lăn xuống , khóc đến điềm đạm đáng yêu , mỹ nhân rơi lệ , càng làm người thương yêu. – Van cầu ngươi , chỉ cần ngươi cứu ta một lần , ta , ta cái gì đều đáp ứng ngươi. Bất kỳ một tên thiếu niên nào nhìn thấy tình cảnh như thế , đều sẽ không nhịn được anh hùng cứu mỹ nhân. Nhưng trên mặt Lý Vân Tiêu hờ hững như vạn cổ bất biến , ở dưới ánh trăng , không có một chút tâm tình chập chờn nào , hơi nhắm hai mắt , trường kiếm không thay đổi , vẫn như cũ chống yết hầu của nữ tử , tâm địa dĩ nhiên sắt đá như vậy. – Tiểu tử , không muốn chết liền cút. Cô nàng này đã là người của bổn thiếu gia. Tên nam tử phía sau kia truy đến , vồ tới trên vai nữ tử , dùng sức kéo một cái , Xé ~ lụa mỏng bay xuống hơn nửa , bộ ngực mềm màu trắng lộ ra , câu người dục hỏa. Trên bả vai càng có một vết cào đỏ sẫm , nhìn thấy mà yêu. – Học trưởng , van cầu ngươi , cứu ta.
