Chương 35, thiên địa tư thế. Các loại tiếng mắng dồn dập truyền đến , sắc mặt của Trần Chân cùng Hàn Bách đều tái xanh , tức giận đến cả người run rẩy. – Lạc lão sư , đây là giữa học viên quyết đấu , ngươi há có quyền tự ý thủ tiêu. Một lão sư tên gọi Hiên Bình đột nhiên đứng lên trầm giọng nói , – Huống hồ , Lạc lão sư ngươi là người của Trấn quốc Thần vệ , tựa hồ không tiện tham dự việc này đi. Hai người quyết đấu đã hấp dẫn không ít lão sư đến quan sát , cũng không phải là thực lực của hai người cách biệt quá xa , mà là hai người có bối cảnh đặc thù , vừa vặn đại diện cho hai thế lực lớn nhất của Thiên Thủy quốc. Mà lão sư của học viện cũng không phải chỉ lo thân mình , không ít người đều lệ thuộc vào trận doanh của hai thế lực lớn. Mà Trấn quốc Thần vệ , chính là cơ cấu vũ lực mạnh nhất của Thiên Thủy quốc , do bệ hạ trực tiếp thống lĩnh. Trong mắt Lạc Vân Thường bắn mạnh ra tinh mang , ép thẳng tới Hiên Bình , lạnh lùng nói , – Ta chỉ biết Lý Vân Tiêu là học sinh của ta , ta liền có nghĩa vụ bảo vệ hắn an toàn , Hiên lão sư nói như vậy , vậy ngươi là người thuộc về thế lực nào. Hiên Bình biến sắc , kiên quyết lắc đầu nói , – Ta không thuộc về bất kỳ thế lực nào , chỉ có điều thân là lão sư học viện , không tiện tham dự học viên tư đấu , phải công bằng công chính , không thiên vị bất kỳ bên nào. Lý Vân Tiêu cướp trước Lạc Vân Thường nói , – Lạc lão sư , ta là học viên của ngươi , vì sao ngươi lại muốn giữ gìn Lam Huyền đây. Hiên lão sư nói rất đúng , phải làm đến công bằng công chính , không thiên vị bất kỳ bên nào. Các ngươi đều lui xuống đi , ta phế bỏ hắn xong lại nói chuyện tiếp. Mấy người Lạc Vân Thường đều sững sờ , tiểu tử ngươi đầu óc có vấn đề sao. Có phải là bị hoàn cảnh này dọa sợ. Ngay thời điểm bọn hắn kinh ngạc , Lý Vân Tiêu đã đạp lên diễn võ trường , từng bước một đi về phía Lam Huyền. – Ai , tên khốn kiếp này. Lạc Vân Thường tức bực giậm chân , nàng là không cách nào ngăn cản quyết đấu. Nhưng toàn bộ tinh thần nhìn chăm chú lên , làm tốt chuẩn bị bất cứ lúc nào ra tay cứu viện. Bất luận như thế nào cũng không thể để Lý Vân Tiêu bị phế. – Ta còn tưởng rằng ngươi không dám tới. Lam Huyền đứng lên , lạnh giọng châm chọc nói. – Ngươi cho rằng nói nhiều mấy câu , liền có thể kéo dài sự tồn tại của ngươi sao. Nằm mơ. Lý Vân Tiêu quát lạnh một tiếng , dưới chân bước ra một bước , một luồng kình khí từ trên người hắn tản mát ra. – Võ sĩ. Tiểu tử này thật sự lên cấp Võ sĩ. Nội tâm Lạc Vân Thường chấn động dữ dội , tuy rằng Chung Ly Sơn nói với nàng , nhưng tận mắt thấy vẫn là cực kỳ chấn động. nàng có thể khẳng định mấy ngày trước , Lý Vân Tiêu còn là phế vật ngay cả một Mạch Luân cũng không có mở ra. – Làm sao có khả năng. Tiểu tử này dĩ nhiên là Nhất Nguyên cảnh Võ sĩ. Tất cả học viên dồn dập kinh hãi không thôi , như là nện gõ ở trong tim đám người , trong lòng phi thường kinh hãi. – Chẳng trách đệ đệ vô dụng của ta không phải đối thủ của ngươi , ngươi ẩn giấu thật đủ sâu a. Lam Huyền cười lạnh nói , – Có điều vận may cũng chỉ tới đó mà thôi. Khí thế trên người hắn trong nháy mắt bộc phát ra , từng luồng từng luồng kình khí dâng trào , không khí bốn phía tựa hồ cũng chịu ảnh hưởng , bắt đầu xoay tròn cấp tốc lên , học viên ở gần bốn phía Diễn Võ Trường tựa hồ cũng cảm nhận được áp lực mơ hồ. – Quả nhiên là cửu tinh đỉnh cao Võ sĩ , Lam Huyền này thật mạnh , sợ là không tới một tháng , liền có thể đột phá đến Nhị Phân cảnh , trở thành Võ sư. Hiên Bình đang ở chỗ quan sát khen không dứt miệng. – Các ngươi nói , Lý Vân Tiêu này có thể chống đỡ mấy chiêu. – Mấy chiêu. Một giáo sư khác cười nói , – Ngươi xem khí thế của hai người , sợ là vừa đụng vào liền bị nghiền ép nát. Lần trước Tiêu Thần thống lĩnh cũng rất tán thưởng Lam Huyền thiếu gia , có ý tứ mời chào Huyền thiếu. – Ồ. Mắt Hiên Bình sáng lên , vui vẻ nói , – Huyền thiếu chỉ kém một bước là có thể lên cấp Võ sư , trở thành Trấn quốc Thần vệ là sự tình chắc như đinh đóng cột. Nếu như Lý Vân Tiêu có thể đỡ lấy một chiêu của hắn mà bất tử , này ngược lại cũng là kỳ tài. Ở một bên Vương Phong trầm mặc không nói , trong mắt cực kỳ âm trầm. Tuy rằng hắn cũng là phe phái Lam gia , nhưng chỉ đứng bên cháu ngoại trai của mình. Hiện tại cháu ngoại trai bị khai trừ , nhìn đối thủ cạnh tranh của cháu mình làm náo động lớn , nội tâm hết sức ngột ngạt. Hắn hận không thể nhìn Lý Vân Tiêu cho hắn kỳ tích thật lớn , triệt để đánh phế Lam Huyền. Nhưng nội tâm cũng biết đây chỉ là si nhân nằm mơ. – Một chiêu. Ta xem không hẳn. Đột nhiên Chung Ly Sơn vẫn không mở miệng trong đôi mắt tinh mang lóng lánh , nhìn chằm chằm bước tiến của Lý Vân Tiêu trên Diễn Võ Trường , rất có ý vị nói , – Các ngươi đều coi thường Lý Vân Tiêu kia , trận quyết đấu này , thật sự là có chút đáng xem. Dư lão sư cũng sững sờ , Lạc Vân Thường cũng có chút giật mình không rõ , giương mắt nhìn lên , Lý Vân Tiêu chỉ là chậm rãi đến gần Lam Huyền , động tác vô cùng chậm , thật giống như ở dưới uy thế của đối phương nửa bước khó đi , mỗi bước ra một bước , đều phải tiêu hao tinh lực rất lớn. Người ở chỗ này , chỉ có Chung Ly Sơn mơ hồ cảm giác không đúng , hắn là Ngũ Hành cảnh Vũ Vương cường giả , đã phát hiện không khí bốn phía Lý Vân Tiêu hơi khác thường. Theo hắn mỗi bước ra một bước , toàn bộ không gian đều giống như đang chấn động. Trong nháy mắt này hắn tựa hồ có loại ảo giác , thiên địa quy tắc ở xung quanh , tựa hồ đang theo bước tiến của hắn , như có sinh mệnh nhảy lên. Chi. Nghĩ tới đây , Chung Ly Sơn hít vào một ngụm khí lạnh , sao có thể có chuyện đó. Có điều bước tiến của tiểu tử này tuyệt đối là một loại bí pháp , chí ít kéo theo khí thế bốn phía , cùng tần suất bước tiến của hắn nhất trí , võ kỹ thật là cao thâm. Trải qua Chung Ly Sơn đề điểm , tựa hồ Lạc Vân Thường cũng nhìn ra chút vấn đề , rơi vào trong trầm tư. – Rác rưởi , ở dưới khí thế của ta cũng đã nửa bước khó đi , còn muốn đánh với ta. Lam Huyền khinh bỉ cười to lên , lượng lớn nguyên khí điên cuồng tràn vào trong tay phải của hắn , từng vòng nguyên khí như gợn nước lan ra , thật giống vòng xoáy trên mặt biển , hiện ra lực lượng xoay tròn. – Yên tâm đi , ta sẽ không giết ngươi , đem ngươi đánh quỳ xuống nhận sai. Để cho Lý gia các ngươi triệt để không nhấc đầu lên nổi. Lam Huyền dự định một chiêu chiến thắng , dựng lên uy vọng. – Lưu Vân Kiếm Quyết , Tinh Toàn Chưởng. Một chưởng đẩy ra , nguyên khí bốn phía điên cuồng kéo lại đây , hình thành một luồng khí xoáy , phô thiên cái địa hướng Lý Vân Tiêu phủ xuống. – Hóa kiếm thành chưởng , chưởng như tinh thần , được. Hiên Bình không nhịn được ủng hộ lên , một ít lão sư còn lại tuy rằng không ưa Hiên Bình nịnh hót trần trụi , nhưng cũng lộ ra thần sắc tán thưởng. Chỉ có Chung Ly Sơn vẻ mặt bình tĩnh nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu , nhưng đã nghiêm nghị lên. Trên mặt Lý Vân Tiêu cười lạnh , đột nhiên nguyên khí toàn thân hội tụ trên hai chân , bỗng nhiên bắn mạnh mà lên. Thân thể trong nháy mắt hóa thành một đạo tàn ảnh , lăng không dựng lên. Kim Cương nham thạch trên mặt đất trong nháy mắt bị giẫm thành phấn vụn.
