Chương 79, một khúc quảng lăng bách hoa nở. Trần Chân cùng Hàn Bách nhất thời cả kinh , sợ đến đem đầu lưỡi rụt trở lại. Mộng Bạch thì lại không kiêng dè gì , hét lớn , – Sợ cái gì , hắn chính là pha lê , làm sao. Trần Chân , Hàn ca , đừng sợ , ta ủng hộ các ngươi. Đùng. Lý Vân Tiêu một cái tát trực tiếp đem hắn vỗ bay , cả giận nói , – Ngày mai đi trọng lực thất gấp mười lần của Già Lam học viện nghỉ ngơi mười ngày. – A. Không phải chứ , sư phụ. Mười ngày sẽ chết người đó. Mộng Bạch nằm nhoài dưới bàn kêu rên lên. – Hừ. Mộng Vũ cũng tức giận nói , – Đâu chỉ nhiêu vậy , sau đó chính ngươi làm cơm , tự mình giặt quần áo , việc nhà toàn bộ do ngươi làm. Để ngươi còn chửi bới Cổ Phi Dương đại nhân không. – Tỷ , ta sai rồi , ta thật sự sai rồi. Mộng Bạch vẻ mặt đưa đám , nhưng không ai để ý đến hắn. Lý Vân Tiêu một chưởng vỗ Mộng Bạch , gây nên âm thanh không nhỏ , trong phòng chủ yến thỉnh thoảng có người đi vào hiến lễ , Tần Như Tuyết sớm có chút mệt mỏi , trong mắt nàng đột nhiên sáng ngời , gọi to , – Lý Vân Tiêu , ngươi chuẩn bị cho ta lễ vật gì. Vị trưởng tử Bá tước kia đang dương dương tự đắc , thao thao bất tuyệt giới thiệu quà tặng nhất thời ngây người , cực kỳ lúng túng đứng yến trong phòng. Bá tước trong phòng thứ yến cũng bất đắc dĩ cho nhi tử một cái ánh mắt , người trưởng tử kia nhất thời lưu lại lễ vật , ảo não đi ra. Lý Vân Tiêu ngạc nhiên , dùng ánh mắt cầu trợ nhìn về phía Trần Chân cùng Hàn Bách. – Chỉ là đến ăn bữa cơm , còn muốn tặng quà. Trần Chân cùng Hàn Bách đều lấy ra hai cái hộp nhỏ đặt ở trên mặt bàn , nhẹ nhàng gõ mấy lần , dùng ánh mắt đồng tình nhìn Lý Vân Tiêu , thật giống như đang nói. – Ngươi sẽ không phải ngay cả lễ vật cũng không chuẩn bị chứ. Sắc mặt Lý Vân Tiêu nhất thời xanh lên. – Hừ , sẽ không có người tới ăn uống chùa chứ. Lý Dật lạnh giọng châm chọc nói. – Ăn uống chùa. Ha , thiệt thòi ngươi cũng nghĩ ra được. Lý Vân Tiêu rầm rì nói. – Mẹ kiếp , dám coi thường chúng ta. Sư phụ , lấy lễ vật ngươi chuẩn bị ra , để mọi người mở mang tầm mắt. Mộng Bạch khó chịu nói. Tần Như Tuyết mừng lớn nói , – Lý Vân Tiêu , ngươi chuẩn bị cho ta lễ vật gì , mau mau mang lên đi. Tất cả mọi người hết sức tò mò , ánh mắt rơi vào trên người Lý Vân Tiêu. Tần Chính mở hai mắt vẩn đục , khẽ cười nói , – Như Tuyết , nếu không có Vân Tiêu cứu ngươi , hiện tại ngươi sao có thể nhảy nhót tưng bừng. Tần Như Tuyết hừ nói , – Một mã quy nhất mã , nếu hắn cho lễ vật ta không hài lòng. hừ hừ. Lý Vân Tiêu tâm niệm thay đổi thật nhanh , đứng dậy cười nói , – Ngươi cũng biết ta nghèo , không có vật gì tốt mang cho ngươi , không sánh được những vương tôn quý tộc này , còn có nô tài phá sản kia , vì lẽ đó ngày hôm nay ta chỉ dự định vì ngươi gảy một khúc , chúc công chúa càng ngày càng hoạt bát đẹp đẽ. Lý Dật vừa nghe , nhất thời ồn ào cười to lên. – Biểu diễn. Ha ha , ngươi tên quỷ nghèo này , ai muốn nghe ngươi đánh đàn. Bên trong hoàng cung nhạc công hàng trăm hàng ngàn , đừng cho Lý gia chúng ta mất mặt. Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói , – Lão bát , đến phiên ngươi nói chuyện sao. Chú ý thân phận của mình. – Ngươi. Lý Dật tức giận đến thất khiếu bốc khói , hắn giận nhất chính là người ta nhắc tới vết sẹo kia. Đặc biệt ngày hôm nay ngay ở trước mặt hết thảy nhân vật thực quyền của Thiên Thủy quốc , nội tâm hắn đã phán tử hình cho Lý Vân Tiêu. Sau khi Tần Như Tuyết sững sờ , nhất thời đại hỉ vỗ tay vui mừng gọi. – Thật sao , ngươi còn có thể đánh đàn , ta muốn nghe ngươi đánh đàn. Văn võ bá quan đều âm thầm lắc đầu , người so với người tức chết người a. Mình tiêu tốn số tiền lớn mua lễ vật , cũng không gặp công chúa cười một hồi. Tiểu tử này không có tiền biểu diễn một hồi , liền có thể làm cho công chúa vui. Rất nhanh liền có nhạc công cung đình đem cầm án , trường cầm , long tiên. ở trong phòng chủ yến từng cái bày ra. Tần Chính cười nói , – Tĩnh quốc công một đời chinh chiến , Phi Long tướng quân cũng lấy vũ làm đầu , không nghĩ tới hậu nhân sẽ hiểu âm luật. Lý Vân Tiêu chậm rãi đi tới cầm án , khí thế trên người bỗng bắt đầu phát sinh biến hóa. Con ngươi của Tiêu Khinh Vương hơi co rụt lại , tuy rằng hắn không hiểu âm luật , nhưng trên người Lý Vân Tiêu tản mát ra loại khí chất tông sư kia , là khiến hắn kinh hãi. Lý Vân Tiêu ngồi ngay ngắn xuống , vẻ mặt trở nên nghiêm nghị. Trong mắt của hắn một trận mê ly , tựa hồ tìm đến phương xa vô tận , hắn lặng lẽ hơi đóng hai mắt , nhớ lại rừng trúc lành lạnh kia. Hắn tuấn tú như thần , một bộ bạch y , tay áo bào không gió mà bay , Lưu Vân giống như ở bên cạnh hắn phun trào. Ngày đó Cổ Phi Dương , hôm nay Lý Vân Tiêu. Hắn nhẹ nhàng giơ tay lên , ở trên trường cầm khẽ vuốt. Cầm là cầm tốt , nhưng cũng vẻn vẹn là cầm tốt mà thôi , cùng Thiên Nhạc thần cầm của hắn không thể so sánh. Một tia hào quang hạ xuống , chậm rãi đổ xuống trên cầm , chiếu vào đầu ngón tay của Lý Vân Tiêu. Đột nhiên trong thiên địa một mảnh tĩnh mịch , dưới một ánh trăng , đem hắn chiếu sáng người , nhưng hắn không hề hay biết , chỉ nhìn chăm chú vào hai tay của mình. – Đây là. Quảng Lăng tán. Hai con mắt của Tần Như Tuyết dần dần mở lớn , tiếng đàn vang lên , âm thanh thánh thót , ngay cả chim trùng kêu gọi cũng ngừng lại. Ánh trăng dìu dịu nổi lên , đột nhiên như ngàn vạn đóa hoa tươi nở rộ , toàn bộ thiên địa biến sắc , một khúc nhạc cắt ra bóng đêm trầm nhung , lưu chuyển trong thiên địa. Cũng không biết trải qua bao lâu , thanh âm từ lâu im bặc , phảng phất giẫm ánh trăng mà đến , lại trở về đến bầu trời đêm vô tận. Trong phòng yến hội , khách không có một tia tiếng vang , thật giống như từ xưa tới nay chưa từng có ai tồn tại. Hồi lâu. Đột nhiên ở ngoài thính phòng có một người hô to lên. – Bệ hạ , bệ hạ , cả vườn bách hoa dĩ nhiên tranh sắc. – Cái gì. Bách hoa làm sao sẽ ở buổi tối nở rộ. Tất cả mọi người đều giật nảy cả mình , nhưng ở hai bên hành lang , bách hoa tranh diễm , các loại hương thơm nức mũi , mỗi người đều ngửi mà tâm thần thoải mái lên. Gió xuân qua tận bách hoa không , một khúc Quảng Lăng bách hoa mở. Dưới bầu trời sao , ánh trăng như nước , muôn hoa đua thắm khoe hồng. – Chuyện này. Tất cả mọi người đều phục hồi tinh thần lại , từ bên trong chấn động dại ra. Trong tròng mắt Tần Như Tuyết phóng ra ánh sáng , lập loè điểm điểm oánh quang , lẩm bẩm khẽ nói , – Thật là đẹp a , dưới nguyệt không bách hoa khoe sắc. Một khúc Quảng Lăng tán , đáng tiếc Lạc lão sư đã rời đi. Bằng không nàng nghe thấy khúc Quảng Lăng tán này , sẽ có cảm giác thế nào. Tiêu Khinh Vương phức tạp nhìn Lý Vân Tiêu một chút , nhẹ giọng nói , – Tương truyền năm đó Cổ Phi Dương cùng Khúc Hồng Nhan lần đầu gặp nhau , chính là ở Quỳnh Hoa đảo Tử Trúc Lâm biểu diễn một khúc Quảng Lăng tán. Lúc đó sương lạnh tuyết rơi , nhưng một khúc thần nhạc , dĩ nhiên tỉnh lại Hoa Thần , lệnh cưỡng chế bách hoa nở rộ. Không nghĩ tới hôm nay phàm phu tục tử chúng ta cũng có thể may mắn nghe thấy. Khúc này chỉ ứng ở trên trời , nhân gian có thể gặp mấy lần.
