Chương 80, đan dược có độc 1. Lý Vân Tiêu cũng xúc động tiếng lòng , trong đầu lướt qua dung nhan tuyệt thế kia , than nhẹ một tiếng. Hồng nhan vì ai vũ một khúc , ai vì hồng nhan khuynh thiên hạ. – Ha ha , được , đàn quá tốt rồi. Tần Chính trước tiên vỗ tay , cười to nói , – Trẫm sống nhiều năm như vậy , bây giờ mới biết nhân gian dĩ nhiên có mỹ khúc như thế. Trẫm dưỡng những cung đình nhạc sư này đều là uổng phí , ngày mai thu thập quần áo cút đi cho trẫm. Quốc vương đã lên tiếng , nhất thời bách quan cùng nhau vỗ tay , dồn dập khen hay. Lý Dật sắc mặt càng là âm trầm muốn chảy ra nước , chua xót nói , – Đàn hay thì lại làm sao. Một phân tiền cũng không tốn , công chúa nửa phần lợi ích thực tế cũng không được , so với trứng yêu thú của ta , kém xa lắm. Trên mặt Tần Như Tuyết nhất thời lướt qua một tia chán ghét , lạnh lùng phun ra một chữ. – Tục. Ngay cả Tiêu Khinh Vương cũng không nhịn được buồn nôn lên. – Hôm nay lễ vật quý trọng , cùng lắm cũng chỉ một khúc như thế này thôi. Nếu như có thể tiếp tục nghe một lần , đánh đổi to lớn hơn nữa ta cũng đồng ý. Lý Dật càng là nghiến răng. – Tiêu thống lĩnh sao lại nói lời ấy , muốn nghe , để hắn đàn thêm mấy lần là được. Lý Vân Tiêu khẽ cười nói , – Thần khúc nhất định phải phối hợp thiên thời , địa lợi , nhân hòa , ngày đó trong Tử Trúc Lâm có mỹ nữ đệ nhất thiên hạ , hôm nay hoàng cung cũng có Như Tuyết công chúa , lúc này mới có thể đàn đến hoa thần biến sắc. Ha ha , đương nhiên những việc này ngươi là không hiểu. Lão bát , trước đây ngươi không có thời gian đi học , sau này có tiền nên đi học nhiều một chút. Lý Dật nghe mà nổi giận đùng đùng , cũng may hôm nay Lý Vân Tiêu đã không biết là bao nhiêu lần mạo phạm hắn , sau khi tức một hồi liền khôi phục , hừ lạnh một tiếng , nhưng sát khí trong ánh mắt không hề che giấu chút nào bạo lộ ra. Trên mặt Tần Như Tuyết lướt qua một tia ửng đỏ , Lý Vân Tiêu dĩ nhiên đem nàng cùng mỹ nữ đệ nhất thiên hạ Khúc Hồng Nhan đánh đồng với nhau , nhất thời phương tâm vô cùng vui vẻ , trong tròng mắt ẩn tình đưa đẩy. Sau khi Lý Dật bình phục lại tâm tình , từ chỗ ngồi đứng dậy , cao giọng nói , – Hôm nay ta không chỉ có chuẩn bị lễ vật cho Lạc thống lĩnh cùng Như Tuyết công chúa , hơn nữa cũng vì Tiêu thống lĩnh chuẩn bị một lễ mọn. Bây giờ Tiêu Khinh Vương đối với hắn không có cảm tình gì , từ tốn nói , – Tiêu mỗ không công không nhận lộc , Lý công tử không cần bận tâm. Trong mắt Lý Dật loé ra một vẻ tức giận , ngày hôm nay thật có thể nói là mọi chuyện không thuận , tất cả đều là Lý Vân Tiêu gây ra. Hắn mạnh mẽ nặn ra khuôn mặt tươi cười nói , – Tại hạ nghe nói Tiêu thống lĩnh từ nhỏ cùng Bách Chiến quốc Vũ Vương Dịch Tiểu Sơn chiến một trận thì bị nội thương , vẫn ứ đọng ở trong người không cách nào hóa giải. Lần này ta nhờ số trời run rủi cầu một viên Bích Thủy Long Tình Đan , muốn hiến cho Tiêu thống lĩnh. Trong đôi mắt Tiêu Khinh Vương tuôn ra tinh mang , động dung nói , – Cấp sáu đan dược , Bích Thủy Long Tình Đan. Ngay cả người còn lại cũng lộ ra vẻ khiếp sợ , trong mắt Tần Chính cũng là ánh sáng lấp lóe , tựa hồ so với Tiêu Khinh Vương còn vội vàng hơn. – Lý Dật , là thật chứ. Lý Dật nhìn mọi người ánh mắt khiếp sợ , cảm giác rốt cục thở ra khẩu khí , lập tức tinh thần tỉnh táo , cười to nói , – Đương nhiên. Phương Chân , còn không mau mang đan dược lên , cho Tiêu thống lĩnh sử dụng. Phương Chân chính là tâm phúc của Lý Dật , Sĩ cấp Thuật Luyện Sư mời chào mà đến , hắn cười ra khỏi hàng , lấy ra một cái hộp ngọc nhẹ nhàng mở ra , một viên đan dược màu bích lục óng ánh lẳng lặng nằm ở trong đó , tỏa ra ánh sáng lung linh. Phương Chân cười nói , – Chỉ cần Tiêu thống lĩnh ăn vào viên thuốc này , ứ thương trong cơ thể sẽ quét sạch sành sanh , ở trên võ đạo tuyệt đối có thể càng thêm tinh tiến một bước. Tiêu Khinh Vương cầm lấy viên thuốc , thân thể như núi lớn cũng bởi vì quá mức kích động mà có chút run lên. Năm đó một trận chiến , tuy rằng thắng hiểm , nhưng thương thế quá nặng , những năm gần đây võ đạo không chỉ có không tiến , trái lại từng bước lùi về sau , để hắn rất là khổ não. Hơn nữa đan dược cấp thấp đã không cách nào áp chế thương thế của hắn , hiện tại đã bắt đầu ăn mòn tuổi thọ. Nếu tùy ý xuống , sợ là sống không tới mấy năm. Điều này cũng chính là địa phương hắn cùng Tần Chính lo lắng nhất. Nếu hắn ngã xuống , Thiên Thủy quốc này chỉ còn sót lại một vị Vũ Vương Chung Ly Sơn , quốc lực tất nhiên giảm nhiều. Những năm gần đây bọn họ phái không ít người chung quanh cầu đan dược , nhưng cũng không thu hoạch được gì. Không nghĩ tới ngay ở thời khắc tuyệt vọng , Lý Dật dĩ nhiên tìm tới Bích Thủy Long Tình Đan có thể hoàn toàn chữa khỏi hắn , điều này làm cho hắn có thể không kích động sao. Tần Chính cũng rất vui mừng , cao giọng nói , – Lý Dật , ngươi lần này công lao to lớn. Bất luận ngươi muốn ban thưởng gì , trẫm đều cho ngươi. Lý Dật đại hỉ , vội vàng bái tạ nói , – Bệ hạ , thần hy vọng có thể cưới Như Tuyết công chúa. – Cái gì. Mọi người đều kinh hãi , sắc mặt Tần Như Tuyết càng là trong nháy mắt trắng bệch , giận dữ nói , – Lý Dật , ngươi tên nô tài này cũng muốn ăn thịt thiên nga. Phụ vương , tuyệt đối không nên đáp ứng hắn. Trong ánh mắt Lý Dật ánh sáng lấp lóe , hắn xuất thân thấp hèn , tuy rằng ở ngoài mặt khống chế Lý gia , thế nhưng nguy cơ tứ phía , không bao nhiêu người chân chính phục hắn. Nếu muốn triệt để vươn mình , nhất định phải nắm giữ một thân phận. Mà trở thành Phò mã , không thể nghi ngờ là nhân tuyển tốt nhất. Huống hồ Tần Như Tuyết cũng là đại mỹ nhân , hắn đã sớm thèm nhỏ dãi ba thước. Tần Chính cũng sững sờ , nhất thời trầm mặc lên , trong lòng âm thầm trách mình quá kích động , lập tức đem lời nói tuyệt , lần này như thế nào cho phải. Lý Dật cũng là nhìn vào điểm này , thừa nhiệt đả thiết nói , – Bệ hạ , thần đối với Như Tuyết công chúa là chân tâm yêu thích. Mong bệ hạ tác thành. Tần Như Tuyết thấy Tần Chính không nói lời nào , nhất thời sốt sắng lên. – Phụ vương , phụ vương , ngươi sẽ không thật sự. Trong mắt Tần Chính lộ ra một tia không muốn , cuối cùng trong lòng hung ác , trầm giọng nói , – Như Tuyết , không thể do ngươi tùy hứng. Lý Dật công lao to lớn , huống hồ trẫm nhất ngôn cửu đỉnh. Ngươi gả cho hắn , trẫm cũng yên tâm. Trẫm tin tưởng hắn đối với ngươi là chân tâm , bằng không há có thể cầu đến trứng yêu thú đưa cho ngươi. Hắn nghĩ thông suốt khúc mắc trong đó , còn muốn dùng Lý Dật đến kiềm chế Lý gia , tuy rằng con gái quý giá , nhưng so với giang sơn , lại đáng là gì. – Cái gì. Tần Như Tuyết chỉ cảm thấy một trận khí lạnh từ trên đầu lạnh tới chân , cả người phảng phất rơi vào trong Hàn Băng vạn cổ , phụ vương luôn luôn thương yêu mình nhất dĩ nhiên. Nàng vạn phần bi phẫn lấy ra viên trứng yêu thú kia , mạnh mẽ hướng không trung ném đi. – Hắn cho vật này , ta không muốn. Một đạo hàn quang từ bảo kiếm trong tay của nàng phóng ra. Rầm. Trứng yêu thú ở trong không trung bị chia ra làm hai , rơi xuống đất.
