Chương 87, đào hoa kiếm ý. Mà đối phương tuy rằng cũng tử thương không ít , nhưng hai người sâu không lường được lại không mất một sợi lông , lạnh lùng nhìn chằm chằm Tần Nguyệt , từng bước một đi tới. Trong mắt Bạch Mâu lóe lên một tia kinh nộ , quát lên , – Đừng tưởng rằng ta không biết ngươi là ai. Ngươi cố ý ẩn giấu thân hình , dùng súc cốt pháp đem thân thể biến ảo , hơn nữa trên võ kỹ chuyên chọn chiêu thức linh động nhẹ nhàng. Làm như vậy tuy rằng không có thể đánh bại ta , nhưng có thể ẩn tàng hành của tung mình , hơn nữa nhiệm vụ của ngươi cũng vẻn vẹn chỉ là ngăn cản ta liền có thể. Tâm tình của nàng từ từ tỉnh táo lại , trầm giọng nói , – Mà quan trọng nhất là Kế Mông ra tay , đánh giết vương tử điện hạ. Ta nói có đúng không , Cao Phong. Nam tử che mặt kia nghe xong , một tay tóm lấy mặt nạ của mình kéo xuống. Một khuôn mặt lạnh lẽo , trong đôi mắt sát khí ngập trời. Kình khí cả người hắn trong nháy mắt thả ra ngoài , áo khoác màu đen rầm nứt thành vô số mảnh vải phân tán. Trước kia thân thể thấp bé bắt đầu bành trướng , cả người trong nháy mắt cao lớn hơn một thước , thể trạng cũng biến thành thô to. Người kia cũng trực tiếp xé đi mặt nạ , lạnh lùng đứng ở bên cạnh Cao Phong. Trong lòng Bạch Mâu một mảnh lạnh lẽo , hai người này một là Tứ Tượng cảnh Vũ Quân , một cái khác là Tam Tài cảnh Đại vũ sư , hôm nay sợ là lành ít dữ nhiều , nàng cả giận nói , – Cao Phong , ngươi thân là Trấn quốc Thần vệ đại đội trưởng , dĩ nhiên nương nhờ vào đại vương tử. Ngươi có bao giờ nghĩ tới cơn giận của bệ hạ , cơn giận của Tiêu thống lĩnh. Cao Phong mặt không hề cảm xúc , lạnh lùng nói , – Bạch thống lĩnh ngươi không phải cũng vậy sao. Tựa hồ vương tử chi tranh này , ngươi tham dự càng nhiều. Bạch Mâu cả giận nói , – Ta là vâng mệnh bệ hạ , bảo vệ Nguyệt vương tử. Mà ngươi thì sao. Chuyện hôm nay bệ hạ có biết không. Tiêu thống lĩnh có biết sao. – Nhiều lời vô ích , nếu ta ra tay , liền phải một đòn tất trúng. Hôm nay tất cả mọi người các ngươi , đều khó thoát khỏi cái chết. Hắn quay đầu nói với Kế Mông , – Ngươi đi giết Tần Nguyệt điện hạ. Còn có tiểu quỷ Lý gia cùng hai tên hầu gái kia đồng thời diệt đi. Tốc chiến tốc thắng , sau đó tới giúp ta chém giết Bạch Mâu. Bạch Mâu cùng hắn đều là Vũ Quân cao thủ , hắn tự hỏi thực lực ở trên Bạch Mâu , nhưng trong thời gian ngắn muốn bắt nàng cũng không phải chuyện dễ. Trong ánh mắt Kế Mông lóe lên một tia hàn quang , lĩnh mệnh nói , – Vâng. Hắn phi thân mà lên , một chưởng vỗ hướng phía Tần Nguyệt. Tuy rằng Tần Nguyệt cũng là tu vi Võ sĩ , nhưng sao có thể là đối thủ của Kế Mông. Bạch Mâu kinh hãi , đang muốn cứu viện , nhưng cảm thấy một ánh quyền như núi cao lấp loé mà đến , đến thẳng chỗ yếu hại của nàng. Tần Nguyệt hơi thay đổi sắc mặt , tuy rằng có một tia sợ hãi , nhưng không chút hoang mang từ trên người lấy ra một cây cờ nhỏ , đem nguyên lực rót vào trong đó. Trên cờ nhỏ ánh sáng màu lam đại thịnh , bùng nổ ra khí tức mãnh liệt. Tần Nguyệt tiện tay phất ra , nhất thời tinh kỳ phấp phới , lâm phong mà rơi. Một cây tinh kỳ màu xanh lam cao bằng nửa người cắm ở bên cạnh Tần Nguyệt , nhất thời một trận pháp phức tạp ở dưới chân Tần Nguyệt nổi lên. Kế Mông phi thân lâm không một chưởng , trăm phần trăm lực lượng Đại vũ sư , ầm ầm tập kích xuống. Nhưng lam quang trên trận pháp ngăn trở , trực tiếp phản chấn trở lại. Con ngươi của Kế Mông đột nhiên áp súc , lực phản chấn to lớn dọc theo cánh tay phản phệ mà lên. Hắn kinh hãi vội vàng áp chế xuống , nhất thời nội phủ bị chấn động , phun ra ngoài một ngụm máu tươi. Cả người ở trên không trung liên tục lăn lộn , còn lùi mấy bước mới đem thân hình của mình ổn định. Xa xa Lý Vân Tiêu ánh mắt sáng ngời nói , – Phạm Hải Thêu Vân kỳ. Lúc này trong lòng Bạch Mâu mới vô cùng quyết tâm , quát lên , – Cao Phong , chiến kỳ này ngươi cũng nhận ra chứ. Không có lực lượng Vũ Vương căn bản không thể phá tan , còn không mau rời đi. Cao Phong cũng hoàn toàn biến sắc , trầm giọng nói , – Kế Mông , trước tru diệt Lý gia tiểu quỷ cùng hai tên hầu gái , sau đó theo ta đồng thời chém giết Bạch Mâu. Phạm Hải Thêu Vân này chính là năm đó Dương Địch vì nữ nhân yêu mến của mình luyện chế , đáng tiếc sau đó không dùng , bị quốc vương bệ hạ lấy được , không nghĩ tới dĩ nhiên giao cho Nhị vương tử. Kỳ này không có lực lượng Vũ Vương là không cách nào phá mở , nhưng này chỉ là thất bại phẩm của Dương Địch luyện chế , nhiều lắm duy trì nửa canh giờ , sau nửa canh giờ lại giết Tần Nguyệt. Bạch Mâu vừa nghe xong liền lo lắng , không nghĩ tới Cao Phong dĩ nhiên cũng nhìn ra chiến kỳ này là hàng dỏm , vội vàng hô lớn , – Lý Vân Tiêu , mau mau đào tẩu đi tìm viện binh. Bóng người Kế Mông hơi động , đã xuất hiện ở bên cạnh Lý Vân Tiêu , một chưởng đập xuống , cười lạnh nói , – Một Võ sĩ , cũng muốn từ trong tay của ta chạy trốn. Khả năng sao. Theo Kế Mông vỗ xuống một chưởng , trong lòng Bạch Mâu cảm giác nặng nề , biết Lý Vân Tiêu xong đời , chỉ có thể dựa vào chính mình. Nàng vẫn phân tâm nghênh chiến , mấy lần đều ngàn cân treo sợi tóc , hiện tại hi vọng có người đi báo bị dập tắt , bắt đầu toàn tâm ứng chiến , vừa đánh vừa lui , hy vọng có thể tùy thời thoát thân. Nhưng Cao Phong há không biết tâm tư của nàng , nơi nào sẽ cho nàng toại nguyện , Như Ảnh Tùy Hình dán vào nàng đánh. Không cầu có công , nhưng cầu kéo dài thời gian , đợi Kế Mông giết tiểu tử kia , hai người liên thủ liền có thể bắt Bạch Mâu. Bạch Mâu càng đánh càng nóng ruột , nàng nguyên bản so với Cao Phong kém một bậc , giờ khắc này bất luận triển khai mưu kế thế nào , đều bị đối phương như ruồi bâu lấy mật , làm sao cũng không cắt đuôi được. Cao Phong nguyên bản thuộc về võ giả cương mãnh , giờ khắc này lại càng đánh càng nhu , càng đánh càng triền. Đột nhiên trong mắt Cao Phong loé ra một tia kinh ngạc , tức giận vì sao Kế Mông còn chưa đến giúp đỡ , liếc mắt vừa nhìn , nhất thời dại ra. Chỉ thấy Lý Vân Tiêu như hồ điệp trong hoa , phiên nhiên múa lên , dưới chân sử dụng một bộ pháp thần kỳ , cả người như mộng như ảo , mặc cho Kế Mông công kích làm sao , cũng không thể chạm quần áo của hắn nửa phần. Nhìn dáng dấp Kế Mông tức giận , không ngừng công kích , ngược lại có vẻ vô cùng chật vật. – Kế Mông , xảy ra chuyện gì. Còn không mau mau giết hắn. Cao Phong giận dữ hét , – Một tên tứ tinh Võ sĩ cũng giải quyết không xong , ngươi có phải là ăn phân hay không. Kế Mông cũng thẹn quá thành giận , thực lực đối phương không mạnh , nhưng bộ pháp kia thật là chưa từng nghe thấy , mỗi bước ra một bước không chỉ có phương vị cực kỳ xảo quyệt , không thể phỏng đoán , hơn nữa tựa hồ ẩn chứa lực lượng quy tắc không gian , có cảm giác Di Hình Hoán Ảnh , lâm không vượt qua. Trong mắt Bạch Mâu sáng ngời , mừng lớn nói , – Lý Vân Tiêu , không nên triền đấu , mau chóng đi tìm viện binh. Hướng về quý phủ của Tiêu thống lĩnh. Cao Phong kinh hãi , cả giận nói , – Kế Mông , dốc hết toàn lực , triển khai võ kỹ phạm vi công kích lớn. Mặc hắn bước tiến lại diệu , chỉ cần ở bên trong phạm vi công kích của ngươi liền không thể tránh khỏi.
