Chương 91, lý thuần dương 2. Lạc Vân Thường nói , – Việc này xác thực có vấn đề , ta sẽ hồi bẩm bệ hạ. Còn có một việc muốn hỏi ngươi , nội thương của Tiêu thống lĩnh ngươi có thể trị hết không. Lý Vân Tiêu cười nói , – Chỉ cần ta không chết , lẽ ra có thể chữa khỏi. Lạc Vân Thường nói , – Này liền được , trước khi ngươi chữa khỏi thương thế của Tiêu thống lĩnh , ta sẽ phái người canh giữ ở bên cạnh bảo vệ ngươi. Trên mặt Lý Vân Tiêu lộ ra vẻ vui mừng , Lạc Vân Thường xuất hiện để thân phận bối cảnh của Lý Dật từ từ bạo lộ ra , lại có Vũ Quân cấp bảo tiêu ở bên người , làm sao cũng không thể là người bình thường. Nếu như tên Vũ Quân cường giả này không phải Tần Chính phái cho hắn , vậy mặc dù là Tần Chính , cũng quyết không thể tha hắn. Lạc Vân Thường đi rồi , hắn liền dặn dò mọi người ở bên ngoài canh giữ , mình thì trực tiếp đi đến trong đại viện Lý gia , chuyển qua vài cái hành lan , đi tới một tiểu viện hoang phế , khóa lớn trên cửa cũng đã rỉ sét loang lổ. Lý Vân Tiêu vỗ bay xích sắt , liền đẩy cửa đi vào. Bên trong cỏ dại um tùm , các loại động vật nhỏ chuyển động loạn lên , hiển nhiên từ lâu không dấu chân người. Hắn xoay chuyển vài vòng , đột nhiên cười nói , – Lão đầu tử , còn chưa cút ra , chẳng lẽ muốn ta xốc sàn nhà của ngươi. Bên trong tiểu viện lặng lẽ , không có một tiếng vang. Lý Vân Tiêu lạnh rên một tiếng , đi tới trước một gian phòng , lấy ra Hắc Nữu đại kiếm muốn chặt bỏ. Thịch. Hắc Nữu đại kiếm của hắn bị một luồng kình khí trực tiếp đánh văng ra , hổ khẩu của Lý Vân Tiêu vỡ toang , đại kiếm tuột tay bay ra ngoài , cắm ở trên đất hoang trong tiểu viện. Một giọng già nua vang lên. – Ngươi là làm sao phát hiện ta. Một lão giả toàn thân vải thô chẳng biết lúc nào xuất hiện sau lưng Lý Vân Tiêu , đầy mặt đều là vẻ kinh ngạc. Lý Vân Tiêu vẫy vẫy cánh tay , nhìn lòng bàn tay nứt ra vệt máu , cười hắc hắc nói , – Huyết hòa tan thủy a , đây là tâm linh cảm ứng. Nào có thể so với lão gia ngài , ra tay tàn nhẫn như thế. Trong mắt lão giả này lộ ra một vẻ vui mừng , cao hứng nói , – Kinh mạch trong cơ thể ngươi thật sự thông suốt toàn bộ. Tứ tinh Võ sĩ , hay , hay. Quá tốt rồi. Không hổ là tôn tử của Lý Thuần Dương ta , so với chó má thiên tài gì đó , mạnh hơn vô số lần. Lý Vân Tiêu hừ lạnh nói , – Ngươi còn có thể quản sự sống chết của ta sao. Lão gia ngài trốn ở chỗ này làm gì. Chơi trò gì đây. Nếu không phải vừa nãy nhận ra được khí tức của ngươi , ta còn tưởng rằng ngươi thật bị 8527 giết chết đây này. Lý Thuần Dương cả giận nói , – Chuyện cười. Chỉ là một nô tài , làm sao có khả năng đối phó ta. Trong mắt hắn đột nhiên lộ ra một tia khiếp sợ. – Ngươi nói cái gì. Vừa nãy ngươi nhận ra được khí tức của ta. Lý Vân Tiêu khinh thường nói , – Ngươi cho rằng ngươi trốn rất tốt sao. Vừa nãy Lý Dật ra tay với ta , nếu không phải nhận được khí tức của lão gia ngài , ngươi cảm thấy bằng ta một tứ tinh Võ sĩ , có lá bài tẩy gì dám đứng ở đó bất động không tránh. Lý Thuần Dương một mặt dại ra. – Này , sao có thể có chuyện đó. Lý Vân Tiêu phất phất tay nói , – Đừng nói cái này , nói đi , hiện tại Lý gia bộ dáng như vậy , ngươi có ý kiến cùng dự định gì. Lý Thuần Dương trầm tư một lúc lâu , thở một hơi thật dài , trong mắt hắn loé ra một chút ánh sáng hỏi , – Ngươi cảm thấy ta có tính toán gì. Ngươi lại là dự định làm sao. Lý Vân Tiêu biết lão gia tử là đang kiểm tra hắn , cười nhạt nói , – Lão gia ngài trốn đi , tự nhiên là muốn rời xa nơi thị phi. Một là nhìn thái độ của Tần Chính , hai là yên lặng nhìn thế cuộc phát triển , dù sao Tần Chính tuổi tác đã cao , Thiên Thủy quốc sợ là không lâu sẽ trở giời rồi. Lão gia tử trốn đi cũng là vì nhìn rõ ràng cục diện tốt hơn , vì Lý gia mưu một con đường lâu dài. Bằng không một hạ nhân cấp thấp ở trước mặt lão gia ngài , há có thể lật ra sóng gió. Trong mắt Lý Thuần Dương lập loè ra ánh sáng kinh hỉ , trong con ngươi lộ ra vẻ khó mà tin nổi , cả kinh nói , – Điều này cũng bị ngươi nhìn ra. Chuyện này. làm sao có khả năng. Ngươi là nghĩ như thế nào đến. Trong mắt Lý Vân Tiêu ngậm lấy ý cười , nhẹ nhàng nói , – Nguyên bản ta còn không dám khẳng định , sợ lão gia ngài thật sự không cẩn thận trúng chiêu , bị nô tài kia hại. Thế nhưng vừa nãy nhận ra được khí tức của ngài , ta liền khẳng định suy đoán trong lòng. Ánh mắt của hắn ngưng lại , khẽ cười nói , – Bởi vì lão gia ngài , đã đột phá đến Ngũ Hành cảnh giới , trở thành Vũ Vương cường giả. Con ngươi của Lý Thuần Dương đột nhiên co rút , phảng phất như không quen biết Lý Vân Tiêu , trong mắt liên tục lướt qua vẻ kinh hãi , hắn nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu nửa ngày , lúc này mới cất tiếng cười to lên. – Ha ha , Lý gia ta có người nối nghiệp. Tiểu tử ngươi thật là có thể trang a , không chỉ toàn bộ thủ đô , ngay cả lão tử ta cũng nhìn lầm , cho rằng ngươi chỉ là công tử bột. Móa , thậm chí ngay cả ta cũng lừa. Trong miệng hắn liên tục mắng to , nhưng trên mặt lại hết sức vui mừng cùng hạnh phúc , trong đôi mắt vẩn đục tựa hồ còn có ánh huỳnh quang điểm điểm. Lý Thuần Dương lẫm lẫm liệt liệt mắng một lúc , hiển nhiên là tâm tình thật tốt , cười nói , – Trừ hai điểm ngươi nói ra , ta còn có một mục đích , chính là muốn nhìn một chút lúc ta không có mặt , trong gia tộc ai có thể chịu nổi đòn dông. Kết quả. ai , thật làm cho Lão đầu tử ta thất vọng rồi. Cha ngươi cũng bí mật về kinh một lần , sau khi gặp mặt ta mới an tâm rời đi. Người còn lại , chỉ có tứ thúc của ngươi , nhưng vậy. ai. Trong mắt hắn đột nhiên sáng ngời , vui vẻ nói , – Nhưng hiện tại không giống , biểu hiện của ngươi ra ngoài dự liệu của ta. Nếu không phải hiện tại có cục diện này , sợ là tiểu tử ngươi còn đang giả ngu a. Nhanh nói cho ta một chút , ngươi đối với tình thế hiện tại có cái nhìn ra sao. Hơn nữa có tính toán gì không. Lý Vân Tiêu từ tốn nói , – Đối với thế cuộc của gia tộc , ta không có quá nhiều ý nghĩ , ngươi muốn tìm người thừa kế , vẫn là tìm người khác đi. Mục tiêu của ta là võ đạo cực hạn , việc nhỏ như thế này , ta sợ không có quá nhiều tâm tư. Thế nhưng từ thế cục trước mắt của Thiên Thủy quốc đến xem , tương lai được giang sơn xã tắc , tất nhiên là Nhị vương tử Tần Nguyệt không thể nghi ngờ. Lý Thuần Dương trong nháy mắt dại ra , không nghĩ tới Lý Vân Tiêu dĩ nhiên sẽ nói lời như vậy. Một gia tộc to lớn dĩ nhiên không bị hắn đặt ở trong mắt , hắn muốn truy tìm dĩ nhiên là võ đạo cực hạn. Trên mặt hắn lướt qua một tia không vui , nhưng rất nhanh liền thoải mái. Tiểu tử này dã tâm quá to lớn , Thiên Thủy quốc không chứa nổi hắn , đây là chuyện tốt a. Hắn kỳ quái nói , – Làm sao ngươi biết tương lai được giang sơn xã tắc sẽ là Nhị vương tử. Phải biết Lý gia chúng ta vẫn đứng ở bên đại vương tử.
