Chương 98, tại sao không gọi ta sớm hơn một chút. Lý Vân Tiêu là người nào. Chỉ là Lý gia Đại thiếu gia mà thôi , tuy rằng lĩnh ngộ võ đạo cực cao , nhưng người ta đi là Thuật Luyện chi đạo , há có thể nể mặt mũi của ngươi. Ngay thời điểm Kế Mông hơi không vui , Lục Dao kinh hỉ kêu một tiếng Lương đại sư. Lương Văn Vũ đang đi tới , lần này nàng cuối cùng cũng coi như thở phào nhẹ nhõm. Trời sập xuống cũng có người đẩy. – Vân thiếu. Kế thống lĩnh. Lương Văn Vũ hơi sững sờ , lập tức hỏi rõ tình huống. Nội tâm hắn ngầm cười khổ không ngớt , Lý Vân Tiêu là cuồng đồ ngay cả hội trưởng cùng Trương Thanh Phàm đại sư cũng không để vào mắt , thật là không dễ hầu hạ , chỉ có thể nhắm mắt nói , – Vân thiếu , Cổ Vinh đang bế quan , chúng ta cũng không tốt tùy tiện quấy rầy. Nếu ngươi có chuyện gì , ta có thể giúp ngươi giải quyết. Lý Vân Tiêu nói , – Ta dự định luyện chế một nhóm đan dược , tìm Cổ Vinh làm trợ thủ. Lương Văn Vũ nở nụ cười , thở phào nhẹ nhõm nói , – Hóa ra là chút chuyện này , Thuật Luyện Sư Công Hội ta cái khác không có , chỉ là Thuật Luyện Sư nhiều , vậy ta sắp xếp hai tên Thuật Luyện Sư luyện đan cho Vân thiếu. Kế Mông có chút sửng sốt , đám người điên Thuật Luyện Sư này , lúc nào dễ nói chuyện như thế. Mình đã từng hướng về Lương Văn Vũ dùng số tiền lớn cầu mua một viên đan dược cấp hai , hơn nữa tất cả vật liệu đều là mình chuẩn bị , cũng chờ hơn một tháng mới rảnh rỗi giúp mình luyện chế. Lý Vân Tiêu từ chối nói , – Phiền phức , vẫn là Cổ Vinh chỉ huy càng thuận lợi. Làm phiền Lương đại sư giúp ta gọi hắn đi ra. Chỉ huy càng thuận lợi. Kế Mông , –. Hắn đầu đầy mồ hôi , thầm nghĩ tiểu tử này thật không biết trời cao đất rộng. Vận may đụng tới Lương Văn Vũ tâm tình tốt , lại không biết điều như thế , chỉ sợ sẽ bị đuổi đi ra ngoài. Lương Văn Vũ cũng sửng sốt , lắp bắp nói , – Chuyện này. như vậy không hay lắm đâu. Lý Vân Tiêu kiên trì dần dần bị làm cho hao mòn , lạnh lùng nói , – Chỉ hỏi một lần cuối cùng , gọi hay là không gọi. – Chuyện này. Thái độ hung hăng của Lý Vân Tiêu làm cho Lương Văn Vũ ngạc nhiên , hắn cũng không nghĩ tới tiểu tử này không nể mặt mình như thế. Kế Mông cùng Lục Dao càng là đầu đầy mồ hôi , tiểu tử này. Lý Vân Tiêu khẽ gật đầu nói , – Được rồi , Kế Mông , chúng ta đi. Hắn không nói hai lời xoay người liền rời đi. Trong lòng Lương Văn Vũ có chút nổi giận , nhưng cũng coi như thở phào nhẹ nhõm , lại đột nhiên nghe Lý Vân Tiêu đã đi tới cửa nói , – Thương thế của Tiêu Khinh Vương , ta quản không được rồi. Để chính hắn tới tìm Thuật Luyện Sư Công Hội các ngươi đi. – Cái gì. Thương thế của Tiêu Khinh Vương. Lương Văn Vũ lập tức rõ ràng cái gì , nhớ tới thời điểm trên yến hội , Lý Vân Tiêu nói có thể trị hết thương thế của Tiêu Khinh Vương. Vậy hắn luyện đan là. – Chậm đã. Lương Văn Vũ mồ hôi lạnh tràn trề chạy lên , vội ngăn cản Lý Vân Tiêu nói , – Vân thiếu , ta sẽ đi gọi Cổ Vinh ngay. Coi như hắn bế tử quan , ta cũng phải kéo hắn đi ra. Đùa gì thế , nếu bởi vì mình ảnh hưởng Tiêu Khinh Vương chữa thương , đừng nói bản thân Tiêu thống lĩnh , coi như là quốc vương bệ hạ hay Hứa Hàn hội trưởng , cũng sẽ trực tiếp lột da mình. – Chuyện này. như vậy không hay lắm đâu. Lý Vân Tiêu một mặt sầu lo. – Cổ Vinh đang bế quan , chúng ta cũng không tốt tùy tiện quấy rầy. Lương Văn Vũ té xỉu , này đúng là lời mình mới vừa nói qua , hắn cũng ngầm cười khổ không ngớt , mình là gây nghiệt gì a. Kế Mông nghe mà nội tâm chấn động không ngớt , hắn tự nhiên biết thương thế của Tiêu Khinh Vương là xảy ra chuyện gì , là dốc hết quốc lực , cũng không tìm được biện pháp trị liệu. Lẽ nào Vân thiếu có biện pháp. Sao có thể có chuyện đó. Hắn lập tức bỏ đi ý nghĩ hoang đường này ra khỏi đầu , thầm nghĩ khẳng định là một chuyện khác. Lương Văn Vũ vội vã nghiêm mặt nói , – Thương thế của Tiêu thống lĩnh , việc này quan hệ trọng đại. Trong cả nước , cũng chỉ có Vân thiếu có thực lực có thể chữa khỏi , ta sẽ đi gọi Cổ Vinh xuất quan ngay. Kế Mông , –. Lý Vân Tiêu ngăn cản Lương Văn Vũ , rủ đầu xuống , dùng tay sờ sờ trán của mình , uể oải nói , – Hay là thôi đi , thân thể ta đột nhiên không thoải mái. Chờ thân thể ta thoải mái sẽ trở lại. Sắc mặt Lương Văn Vũ tái xanh , hắn dùng ánh mắt cầu cứu truyền tin cho Lục Dao đang ở một bên triệt để dại ra. Lục Dao vội vàng phản ứng lại , tiến lên kéo tay Lý Vân Tiêu , cười làm lành nói , – Vân thiếu , đều do ta lúc trước không hiểu chuyện , ngài đại nhân có đại lượng , cũng đừng theo ta tính toán có được hay không. Lục Dao có thể ở Thuật Luyện Sư Công Hội hỗn mấy năm , cũng là có chút bản lĩnh , thêm vào tướng mạo xác thực thanh tân , lúc yêu kiều cũng là xinh đẹp quyến rũ , nàng vừa mở miệng , nhất thời giống như gió xuân , để cho lòng người trở nên ung dung. Lý Vân Tiêu vỗ đầu một cái , ngạc nhiên nghi ngờ , liên tục kỳ quái nói , – Ồ , mới vừa rồi còn đau đầu , làm sao Lục Dao vừa nói chuyện , ta liền tốt rồi nhỉ. Quái sự , quái sự. – Đau đầu hết là tốt rồi , hết là tốt rồi. Lương Văn Vũ lúng túng nói hai tiếng , cho Lục Dao một vẻ mặt tán thưởng cùng khẳng định. Lục Dao nhìn ánh mắt Lý Vân Tiêu mỉm cười , trong lòng có chút ấm áp , thầm nói , hắn ngay cả Lương Văn Vũ đại sư cũng không bán mặt mũi , nhưng chịu cho mình ân tình. Hắn đây là thuận nước đẩy thuyền , giúp mình một tay. Có chuyện này , Lương Văn Vũ đại sư là gián tiếp nợ mình một ân tình , sau này địa vị của mình ở Thuật Luyện Sư Công Hội cũng sẽ tương ứng tăng cao. Kế Mông đã dại ra không biết nói cái gì tốt , chỉ cảm thấy Lương Văn Vũ kia , cùng trước đây mình quen biết không giống nhau lắm. Trước đây lãnh ngạo quái gở , hiện tại nhiệt tình hào phóng , nhưng hắn cũng biết , này hoàn toàn là tùy theo từng người. Chỉ có thể nói vị trí của Lý Vân Tiêu ở trong lòng hắn , cao hơn mình quá nhiều. Hắn cảm thấy rất oan ức , mình là Trấn quốc Thần vệ phó Thống lĩnh a , đã được cho là sống lưng vương quốc , mà thiếu gia công tử bột này tính là gì. Bốn người đi tới ngoài cửa bế quan của Cổ Vinh , mỗi một vị Thuật Luyện Sư bế quan đều hướng về công hội yêu cầu , từ đó thu hoạch được một gian Thuật Luyện thất có chứa trận pháp phụ trợ , cùng với cung cấp lượng lớn nguyên thạch. – Hiện tại gọi Cổ Vinh ra đi , ta không có thời gian , đã bị các ngươi trì hoãn rất lâu. Lý Vân Tiêu hai tay ôm ở trước ngực , thản nhiên nói. Lương Văn Vũ một trận cười khổ không thôi , lần này sợ là Cổ Vinh sẽ rất tức giận. Bất kỳ một tên Thuật Luyện Sư nào bế quan bị cắt đứt , đều sẽ nổi trận lôi đình , lửa giận ba ngàn. Nhưng lần này là vì luyện đan cho Tiêu Khinh Vương , cũng không có biện pháp , đến thời điểm cho hắn nhiều chút bồi thường là được. – Lục Dao , ngươi đi gọi đi. Lương Văn Vũ nói. Lục Dao ngẩn ra , đầu đầy mồ hôi lạnh , chảy ròng ròng nói , – A. Ta. Mệnh lệnh của Lương Văn Vũ nàng không dám vi phạm , không thể làm gì khác hơn là lau mồ hôi , cẩn thận từng li từng tí một đi lên phía trước.
